GuidePedia

0
Chị vì anh mà sa vào lưới tình của sếp, dần dần không thoát ra được cái “lưới tình” bệnh hoạn của gã đàn ông đã ngoài 50 tuổi ấy. Đêm nào nhìn chồng, chị cũng khóc.

Anh là người đàn ông tốt. Quen nhau chưa đầy 5 tháng, chị và anh đã tiến tới hôn nhân trong sự giục giã của gia đình nhà chồng. Chị thương cái tính hiền lành, chăm chỉ mà gật đầu làm vợ anh, để rồi đưa đẩy cuộc đời mình vào những tháng ngày tăm tối. “Anh bị ung thư”. Chị nghe được lời thú nhận từ anh mà toàn thân như mềm nhũn trong đêm tân hôn trọng đại. Chị không khóc, mắt ráo hoảnh, hoảng loạn cho cuộc đời mình.

Những tháng ngày tiếp đó, chị câm lặng đi làm, chăm chồng. Căn nhà nhỏ bé của hai vợ chồng ở càng trở nên ngột ngạt. Nhìn anh ngày một gầy gò, ngày một đau đớn trong tuyệt vọng, chị vừa hận, vừa giận, vừa thương anh. Chị tìm cách cứu chữa cho anh, kéo dài sinh mạng cho anh dù biết rằng hi vọng mong manh quá đỗi.


Cánh cửa vừa đóng lại cũng là lúc chị giật mình choàng tỉnh, hốt hoảng trong cái ghì chặt của một người đàn ông cao lớn. “Anh buông tôi ra!”. (Ảnh minh họa)

Chị làm nhân viên quét dọn của một công ty nọ. Ông chủ của chị có vẻ hài lòng về kết quả làm việc của nhân viên, nên tháng nào lương chị cũng được thưởng thêm một khoản nho nhỏ. Chị nghĩ trời thương mình, thương anh nên cố gắng tích cóp để có tiền cho anh điều trị. Vậy mà số tiền điều trị quá lớn so với đôi vai gầy của người phụ nữ trẻ. Một lần vừa kết thúc ca làm, quá mệt mỏi, chị ngồi khóc trong nhà vệ sinh.

“Sao lại khóc thế em?”, chị giật mình, thấy sếp đứng ngay cạnh cửa. Nước mắt như không nghe lời vẫn chảy đầy hai má. “Đi vào phòng anh, anh có chuyện muốn nói với em!”. Mệt mỏi, chán nản, chị vô tình không để ý nhiều đến giọng điệu của sếp, đi theo hắn vào phòng. Cánh cửa vừa đóng lại cũng là lúc chị giật mình choàng tỉnh, hốt hoảng trong cái ghì chặt của một người đàn ông cao lớn. “Anh buông tôi ra!”.

Chị cố sức hét, cố sức vùng vẫy. Càng cố gắng, hắn càng dùng lực áp sát chị vào tường, một tay tự do trên người chị, miệng lưỡi thốt ra những lời bẩn thỉu: “cô ngoan ngoãn phục vụ tôi, tôi sẽ giúp chồng cô chữa trị!”. Chị im lặng, thôi vùng vẫy. Giọt nước mắt mặn chát ngấm vào môi, ngấm vào nỗi tủi nhục của người đàn bà mới vừa 20 tuổi.

Chị còn trẻ, vậy mà cuộc đời lại cho chị một số phận già cỗi. Chị nghĩ mình cũng chẳng còn gì để mất, ngoài chồng. Chị non nớt cho rằng chỉ cần “chiều” hắn một lần thôi, từ lần sau sẽ cảnh giác và tránh xa loại người này.

Hắn hành động trên cơ thể chị như một con thú hoang thèm khát. Hắn giằng xé áo chị, túm tóc chị buộc vào chân bàn. Chị đớn đau tủi nhục tột cùng. Sau lần ấy, hắn không hề buông tha cho chị như chị nghĩ. Mỗi ngày tan ca, khi công ty chẳng còn bóng người cũng là lúc hắn bắt chị làm trò tiêu khiển. Hắn cưỡng bức chị ở bất kỳ nơi đâu. Trên bàn làm việc, trong nhà vệ sinh, trên ban công, giữa hành lang, trong thang máy…


Giá mà chị không vội vã lấy anh, không hi sinh cho anh nhiều như thế… thì có lẽ cuộc đời chị đang mang sẽ có một số phận khác tốt đẹp hơn lúc này. (Ảnh minh họa)

Cả công ty đâu đâu cũng có dấu vết của những lần bệnh hoạn. Càng ngày, hắn càng hung bạo hơn, thậm chí còn vừa làm chuyện ấy vừa dùng bạo lực tát chị đau đớn, hay túm tóc đập đầu chị xuống sàn. Kinh khủng hơn, hắn còn dùng dao lam khắc lên người chị những vết nguệch ngoạc, đau đến xót xa. Những vết bầm tím, vết thâm, vết sẹo ngày càng nhiều trên cơ thể gầy gò ấy.

Chị nghĩ đến chồng chị, nghĩ đến người đàn ông đang nằm trên chiếc giường trắng, đang ngày đêm chống chọi với bệnh tật. May thay, gã đàn ông khốn nạn ấy – kẻ mà hơn 200 nhân viên vẫn gọi là sếp đã giữ lời hứa, giúp chồng chị chữa bệnh. Đêm nào chị cũng gục khóc bên giường bệnh, khóc cho cuộc đời mình, cho người chồng bệnh tật. Giá mà chị không vội vã lấy anh, không hi sinh cho anh nhiều như thế… thì có lẽ cuộc đời chị đang mang sẽ có một số phận khác tốt đẹp hơn lúc này.

Nguồn: Tam su -  tintuc.vn

Đăng nhận xét

 
Top